0963 63 60 66

Đạo kinh doanh của Doanh nhân huyền thoại Hồ Tuyết Nham: Ai cũng có ngày mưa không mang dù

10 kỹ năng quản lý nhân sự hiệu quả nhà quản trị cần có (phần II)
10 kỹ năng quản lý nhân sự hiệu quả nhà quản trị cần có (phần II)
19 September, 2019
IPhone 11 với màu sắc độc đáo đa dạng
Hiện tượng Iphone 11 ra mắt- ai cũng cần phải thay đổi
21 September, 2019

Hồ Tuyết Nham (1823-1885) là thương gia giàu nhất Hàng Châu cuối thế kỉ 19. Trong lịch sử nhà Thanh, Hồ Tuyết Nham là một cái tên rất nổi trong giới thương nhân. Người ta biết tới ông là do sự nghiệp làm ăn của ông đã trở thành huyền thoại. Ông xuất thân là một người nghèo ở tỉnh An Huy, đến Hàng Châu giúp việc cho một ngân hiệu.Sau này ông có ngân hiệu riêng và mở rộng kinh doanh đến nhiều lĩnh vực khác. 

Không chỉ nổi tiếng vì là một doanh nhân giỏi, Hồ Tuyết Nham còn biết đến với đức tính cao cả, tốt đẹp. Trong tất cả mọi việc, ông luôn biết nghĩ cho người khác trước tiên, sau đó mới lo cho bản thân mình. Vì vậy, ông có thể kết giao rộng rãi, có được nhiều bằng hữu tâm giao sinh tử có nhau. 

Đối với ông, thương trường không phải là chiến trường. Trong thương trường còn có cái “đạo”, tuy khắc nghiệt, có cạnh tranh nhưng vẫn đặt đạo đức lên trên, biểu dương lòng nghĩa hiệp.

Hồ Tuyết Nham (1823-1885)

Hồ Tuyết Nham (1823-1885)

Đầu tư vào thương vụ không có lợi nhuận 

Một ngày nọ, có một vị thương nhân này vừa bị thua trong một thương vụ làm ăn nên cần gấp một số tiền lớn để quay vòng. Do thời gian quá gấp rút nên ông muốn bán toàn bộ tài sản của gia đình cho Hồ Tuyết Nham với giá thấp. Sau khi nghe xong, các trưởng chi nhánh đều xôn xao và cho rằng đây là một cơ hội hiếm có, khuyên Hồ Tuyết Nham đừng bỏ lỡ mất.

Sau khi xác nhận câu chuyện vị thương nhân nói là hoàn toàn chính xác, Hồ Tuyết Nham lập tức thông báo cho ngân hàng chuẩn bị ngân lượng. Nhưng vì số tiền cần cho vay là rất lớn nên các ngân hàng tư nhân lúc đó không chuẩn bị đủ. Hồ Tuyết Nham phải huy động thêm phần còn lại từ lượng tiền mặt trong các cửa hàng, chi nhánh của mình.

Ngày thứ hai, Hồ Tuyết Nham mời vị thương nhân kia tới, không chỉ đáp ứng lời thỉnh cầu của ông ta, Hồ Tuyết Nham đã cho ông này cầm cố theo giá thị trường của tài sản (thông thường giá trị cầm cố của tài sản thường rất thấp, thấp hơn rất nhiều so với giá trị thật của tài sản đó trên thị trường). Đây thật sự là một hành động rất cao thượng.

Vị thương nhân rất kinh ngạc vì sao Hồ Tuyết Nham lại không mua với giá rẻ mà lại nhất quyết mua theo giá thị trường.Hồ Tuyết Nham vỗ vai người thương nhân trấn an và nói: “Ta chỉ là tạm thời giúp ông bảo quản những tài sản đem cầm cố, đợi đến ngày ông vượt qua được khó khăn này thì có thể chuộc lại, chỉ cần giá chuộc của ông nhiều hơn giá gốc hôm nay một ít là được rồi“.

Người thương nhân rất lấy làm cảm kích Hồ Tuyết Nham, không biết nói gì. Sau khi ký kết hợp đồng thế chấp tài sản, người thương nhân cúi thấp đầu chào Hồ Tuyết Nham và xúc động rời khỏi Hồ gia.

Cấp dưới của Hồ Tuyết Nham chứng kiến hết cuộc trao đổi giữa ông và vị thương nhân, tất thảy cũng đều không hiểu được nguyên do. Ai nấy đều thắc mắc rằng vì sao ông chỉ lãi có chút ít mà vẫn quyết định đầu tư, vả lại mỡ treo tận miệng còn không ăn, không thừa dịp đối phương đang cần tiền để hạ giá, mà còn chủ động trả giá cao hơn.

Ai cũng có ngày mưa không mang dù 

Ai cũng có ngày mưa không mang dù

Ai cũng có ngày mưa không mang dù 

Ông chậm rãi kể lại nguyên do: “Khi ta còn bé, có một hôm ta đang đi trên đường bỗng gặp mưa, có một người đi cùng đường bị mưa xối quần áo ướt nhẹp. Cũng may là hôm ấy ta mang dù nên tôi cho người kia đi nhờ cùng.

Những lần sau đó, khi đi mưa, nếu thấy ai không mang theo dù thì ta đều cho họ đi cùng. Dần dà, có nhiều người trên đường biết tới ta nhiều hơn. Vì thế, nếu khi nào ta quên không mang dù trời mưa thì cũng không sao, bởi vì có rất nhiều người mà ta từng giúp sẽ cho ta đi cùng. Mình cho người khác đi nhờ thì người khác mới có ý nguyện cho mình đi nhờ.

“Với người thương nhân kia, tất cả sản nghiệp có thể là do tổ tiên truyền lại. Nếu ta ép ông ta cầm cố với giá thấp đương nhiên là có lãi lớn. Nhưng như vậy sẽ khiến ta thấy áy náy cả đời không yên. Ở đây không phải là chuyện kinh doanh nữa mà là đạo đức. Ai cũng có lúc này lúc khác, có thể giúp người qua cơn khó khăn thì ta cứ giúp là được rồi“.Ai cũng có lúc khó khăn, ai cũng có lúc gặp ngày mưa không mang dù, nếu khả năng nằm trong tầm tay mình thì hãy chìa dù ra che cho họ”.

Mọi người nghe xong, đều im lặng. Còn vị thương nhân kia, sau khi vượt qua được giai đoạn khó khăn trước mắt đã lấy lại được sản nghiệp của mình và trở thành bạn hợp tác trung thành với Hồ Tuyết Nham.

Nghĩa cử cao đẹp của Hồ Tuyết Nham đều khiến mọi người kính phục, không chỉ riêng trong giới kinh doanh. Công việc làm ăn của ông cũng trở nên thuận lợi vô cùng, bất luận là kinh doanh trong lĩnh vực nào, thì cũng đều có người giúp đỡ, càng ngày càng có nhiều khách hàng đến ủng hộ.

Vàng bạc châu báu, đồ cổ tranh chữ đều không phải là kho báu thực sự, nhân cách mới là kho báu lớn nhất của đời người. Thành công của một người không chỉ dựa vào mỗi nỗ lực của bản thân. Đó cũng chính là bí quyết thành công của Hồ Tuyết Nham.

Bài học

Từ đạo đức kinh doanh của doanh nhân huyền thoại Hồ Tuyết Nham: Ai cũng có ngày mưa không mang dù, ta có thể rút ra bài học quý giá. Một người muốn làm ăn thắng lợi trên thương trường, khi xử thế cần phải biết đứng từ góc độ của người khác mà suy nghĩ mọi việc. Đối với bất kỳ vấn đề gì đều cần phải suy xét thiệt hơn, nghĩ đến chỗ khó khăn của người khác trước tiên rồi mới quyết định, tránh những tổn thất. Làm được điều đó chính bạn sẽ nhận được sự kính trọng của người khác, được mọi người vui vẻ hợp tác.

Trong đời không phải lúc nào bạn cũng đi qua mọi chuyện một cách thuận buồm xuôi gió. Muốn thành công, bạn không thể chỉ dựa vào nỗ lực cá nhân của mình. Giúp đỡ, tương trợ nhau vốn luôn là chuyện đáng làm vậy. Khi người khác gặp cảnh mưa gió khốn cùng, tuyệt đối đừng keo kiệt, bỏ mặc mà hãy mở rộng lòng, khoan dung, chia sẻ chiếc dù của bạn với họ

Nguồn: Kênh thông tin Kinh tế – Tài chính Fcafe

Đọc thêm: Vì sao Alibaba thất bại tại Việt Nam?